Chuyện lạ: Cụ ông 71 tuổi khoe thành tích có 11 vợ và 27 con, vợ trẻ nhất sinh năm 1998, đi đến đâu là có vợ con đến đó

0
337

Với thành tích có 11 vợ và 27 con, cụ ông 71 tuổi ở Hà Nội có thể nói là người đàn ông nhiều vợ nhất Việt Nam.

Đã ở cái tuổi xế chiều, có 11 bà vợ và 27 con, nhưng ông Dương Văn Chuốt (sinh năm 1949 ở Hà Nội) vẫn đi lại phăm phăm, giọng nói sang sảng, xuất khẩu thành thơ, dùng mạng internet nhoay nhoáy, và vẫn sẵn sàng “lấy vợ” nếu như… gặp được người phù hợp (?!).

Mưu sinh trăm nghề, tiền không đếm mà phải cân

Chuyện xung quanh người đàn ông kỳ lạ này đã được nhiều người biết đến từ lâu, song vẫn nhiều người không tin, cho rằng đó là chuyện đùa trên mạng xã hội. Một ngày, lần theo địa chỉ của ông Dương Văn Chuốt, tôi tìm về thôn Thắng Chí, (xã Minh Trí, Sóc Sơn, Hà Nội).

Từ khi chạm chân vào đất Sóc Sơn, hỏi địa chỉ nhà ông Chuốt nhiều vợ, tôi được người dân tận tình chỉ đường như chính ông là họ hàng thân quen của họ. Nhắc đến ông, người thôn Thắng Chí ai cũng cười cười… Và rồi, ông Chuốt cũng đứng trước mặt tôi. Nom ông nhỏ bé, loắt choắt, làn da rám nắng, ăn vận đơn giản với chiếc túi vải trên vai như cậu giao liên ngày xưa. Mồm miệng ông liến thoắng đủ thứ chuyện, trên thông thiên văn dưới tường chính sách. Vừa trò chuyện ông vừa bấm điện thoại, iPad nhoay nhoáy và khoe mình sử dụng 10 điện thoại với 20 cái sim.

Hỏi ông làm gì mà dùng lắm điện thoại thế, ông bảo: “Nghề gì tôi cũng làm, miễn là ra tiền. Thế cô đang làm nghề báo có ổn định không? Có thích kiếm tiền không để tôi vẽ việc ra cho mà làm?”. Rồi ông cho tôi xem những tấm hình trong iPad, khi thì ông đang tiếp đối tác trong vai trò giám đốc công ty bất động sản, lúc đang sản xuất cơ khí, khi thì đang trò chuyện ở trường quay truyền hình…

Đang ngồi tiếp tôi tại nhà riêng – căn nhà cao tầng rộng rãi chất đầy sữa hộp và loa đài (ông bảo ông buôn cả thiết bị âm thanh và phân phối sữa) – thì lại có người đến nộp hồ sơ nhờ ông dạy lái xe. Tôi cứ tròn mắt nhìn ông, vì ngạc nhiên. Thế mà ông lại bảo: “Nhưng nghề chính của tôi vẫn làm làm ruộng và làm cơ khí. Một mình tôi làm 6 sào ruộng cơ đấy. Lúa của tôi bao giờ cũng đẹp nhất thôn”.

“Bác làm nhiều nghề thế thì tiền để đâu cho hết? Người ta nói bác giàu có lắm” – tôi hỏi. Và ông Chuốt hồ hởi trả lời: “Tôi chưa bao giờ biết mình có bao nhiêu tiền, cứ có tiền tôi lại ném vào tủ, tôi cũng chẳng đếm kỹ, có thời điểm tôi còn đem cân xem được bao nhiêu cân. Nhưng mà tôi cũng chả tiêu gì đến tiền, vợ con ai xin thì tôi cho. Ai khó khăn tôi lại giúp đỡ. Đợt rồi dịch bệnh, tôi cũng ủng hộ và đi vận động ủng hộ được nhiều thùng mì, cân gạo cho bà con, rồi tôi ủng hộ trường mầm non…”.

Đoạn, ông chỉ tay vào góc tủ hỏi tôi: “Cô có biết cái gì kia không?” – “Flycam, bác chơi cả món ấy à mà có tận 2 cái?” – tôi bắt đầu ngạc nhiên về độ high-tech của lão nông U80 này. Ông bảo, tôi chơi chứ, nhưng không phải giải trí mà để giúp người khác tìm công lý đấy.

Theo lời kể của ông Chuốt thì thời gian qua cứ có ai gặp khó khăn với chính quyền là ông tình nguyện trợ giúp. Và ông dùng flycam bay lượn thu tin giống như một nhà báo thực thụ… Cũng chính vì cái sở thích “bao đồng” kiểu trên mà cách đây gần 10 năm. 

Khi được hỏi về chuyện 10 vợ, 27 con, ông Chuốt cho biết: “Tin đó cũ rồi, tôi lấy cô thứ 11 rồi ấy chứ”. Vừa nói ông vừa giở iPad cho tôi xem hình ảnh một cô gái trẻ xinh đẹp rồi hỏi: “Có đẹp không? Sinh năm 1998 đấy, đang học đại học ở Hà Nội”.

Và dường như đọc được ánh mắt của tôi, cụ ông U80 không ngần ngại mở cho tôi xem những dòng e.mail được cho là của 9X gửi cho ông. Trong đó có những đoạn tin nhắn mùi mẫn: “Bác Chuốt ạ, giờ bác trả lời cho cháu xem tình cảm bác dành cho cháu là chân thật hay là chỉ qua đường? Nếu là chân thật thì để cháu về trình bày với bố mẹ cháu. Chắc là bố mẹ cháu sẽ không đồng ý thôi. Thì bác và cháu đi đâu sống vài năm, có con quay về họ sẽ phải chấp nhận…”

Năm 1967 ông 18 tuổi lấy bà vợ đầu tiên là bà Dương Thị Cẩn cùng quê, khi ấy bà Cẩn 17 tuổi. Chưa đủ tuổi nên hai người chỉ làm đám cưới chứ không đăng ký kết hôn. Cưới xong sinh được 5 đứa, ông cũng quên luôn cái việc cho bà tờ giấy chứng nhận là vợ chồng.

Đến năm 1980, ông Chuốt đi làm thiết kế về máy móc ở làng khác thì gặp bà thứ hai. Bà này sinh năm 1960, lúc đó mới 20 tuổi, trẻ đẹp, chưa chồng nhưng thấy ông Chuốt vui vẻ, dễ thương, hợp nhau nên đã sống với nhau như vợ chồng. Ông Chuốt xây nhà cho bà hai tại quê của bà này, thỉnh thoảng ông ghé qua chơi và ở lại.

Bà cả có biết chuyện nhưng không phản ứng mạnh. Thậm chí, lúc bà hai sinh đứa đầu tiên, bà cả còn đi chăm sóc ở bệnh viện tại Hà Nội. Sau đó, bà hai có thêm 1 con nữa.

Năm 1982, trong thời gian ông Chuốt đi làm ở Quảng Ninh có gặp một bà khác. Trong quá trình truyền nghề cơ khí, thì ông bà bén duyên nhau, rồi quyết định ở với nhau, sinh 2 người con. Đến nay, bà này vẫn ở Quảng Ninh.

Bà hai, bà ba, rồi lần lượt có tới 11 bà. Trong đó có tới 3 bà ở cùng thôn, đều có nhà cửa đàng hoàng. Người nào không có thì được ông xây cho.

Tám bà còn lại ở xa, có 1 bà ở tỉnh Tây Ninh, hai người ở với nhau khi ông vào Tây Ninh làm việc khoảng năm 1989, đã có 4 người con đều trong Tây Ninh. Ông Chuốt vẫn thường đi đi, về về. Trong cùng thời gian ấy, ông về TP. HCM thì gặp một bà khác và cũng kịp có 2 người con với bà này. Ngoài ra, ông còn lấy 1 phụ nữ Việt sang Lào sống một thời gian rồi về nước.

Một người sống ở Campuchia về nước cũng sinh được 2 người con. Cho đến nay theo thống kê của ông Dương Văn Chuốt thì ông có tất cả 11 vợ, 27 người con (trong đó có một con nuôi). Hiện bà vợ cả vẫn sống cùng thôn, bà có cái nhà riêng và đang kinh doanh nhỏ.

– Bác có trách nhiệm với tất cả các con không? – Tôi hỏi.

– Có chứ, đứa nào xin tôi cho, tôi vẽ việc cho chúng làm, tôi chỉ cho chứ chưa ăn của chúng một cái kẹo nào.

– Tôi hỏi tế nhị chút: Bác đã 71 tuổi rồi, thế “món ấy” thế nào? Bác định cứ lấy vợ đến bao giờ?

“Món ấy” tôi bình thường, vẫn như hồi trẻ. Tôi cũng không phải cứ thích lấy vợ mà là số nó phải thế, còn có phụ nữ phù hợp và yêu thương tôi thì tôi vẫn lấy.

Nói rồi, ông lấy xe máy chở tôi sang nhà bà vợ cả. Đây là người phụ nữ vóc dáng nhỏ bé, khuôn mặt hiền lành khắc khổ. Hai ông bà vẫn trao đổi với nhau bình thường, tình cảm như vợ chồng.

Suốt chặng đường chở tôi về, ông Chuốt gặp ai cũng dừng lại hồ hởi, tay bắt mặt mừng. Còn họ, những người nông dân ngoại thành Hà Nội thì nhìn theo bóng ông và tôi đi khuất rồi mới bụm miệng cười…

Tổng hợp

Chia sẻ