Xót xa bà bầu nhảy từ tầng 5 bệnh viện xuống đất chết tức tưởi sau khi chồng một mực ký vào lá đơn của bệnh viện

0
4

Các mẹ ơi, hôm vừa rồi em đi thăm chị dâu sinh em bé. Thấy chị bầu kia cũng sắp sinh, vật vã bên cạnh hành lang, đau bụng kêu la ầm ĩ, cào cấu lên đùi mình đến mức bật cả máu. Mấy bác lớn tuổi đi…

Các mẹ ơi, hôm vừa rồi em đi thăm chị dâu sinh em bé. Thấy chị bầu kia cũng sắp sinh, vật vã bên cạnh hành lang, đau bụng kêu la ầm ĩ, cào cấu lên đùi mình đến mức bật cả máu. Mấy bác lớn tuổi đi nuôi đẻ chốc chốc lại đến khuyên: “Con ráng chịu đau đi, đợi tử cung mở hết rồi mới sanh được, chứ cứ la hét thế này tí nữa còn sức đâu mà rặn đẻ, phải nghĩ tới con trong bụng chứ!”.

Chị ấy thở hổn hển, vừa mếu vừa trả lời đến tội nghiệp: “Dạ, con biết chứ, mà tại con đau quá, chắc con chết mất thôi, sáng khám xong con muốn mổ liền mà chồng con cứ bảo đợi đẻ thường để mai mốt em bé khỏe, ít bệnh vặt”.

Mấy bác lắc đầu ngao ngán, mẹ đẻ của chị ấy lúc nào cũng ôm khư khư lấy con gái, khóc đỏ cả mắt: “Thôi lỡ mở mấy phân rồi, ráng đi con, má thương con lắm!”. Chồng chị ấy thì đứng cuối hành lang bệnh viện nói chuyện điện thoại với ai đó say sưa, lâu lâu liếc qua nhìn vợ một cái tưởng chừng lo lắng lắm ý.

Em nhìn cảnh tượng đó mà hết dám lấy chồng. Đúng là trên đời chẳng có cái đau nào bằng đau đẻ, phụ nữ thiệt là đáng thương. Vậy mà đa số các ông chồng đều vô tâm, chẳng hề hiểu và trân trọng vợ.

Cũng lại cái vụ đau đẻ mà chồng vô tâm này, hôm qua em có đọc được tin một mẹ bầu đến bệnh viện sinh, đau quá đòi mổ bắt thai, bác sĩ khám xong cũng chỉ định mổ. Tuy nhiên, gia đình nhà chồng (nhất là lão chồng) khăng khăng không cho, bắt phải sinh thường. Còn ký vào đơn nói là “Đã nắm rõ tình hình, yêu cầu sinh thường, có thể truyền thuốc kích thích cổ tử cung mở, chấp nhận trường hợp ngoài ý muốn”.

Mẹ ấy đau quá đến nỗi hoảng loạn, không thể chịu đựng được nữa, và trường hợp ngoài ý muốn lớn nhất đã xảy ra: Mẹ ấy bất ngờ đứng dậy, trèo qua cửa sổ bệnh viện, lao mình từ tầng 5 xuống đất. Mọi người điếng hồn xúm lại xem, các bác sĩ nhanh như gió chạy lại cấp cứu các thứ, mổ gấp lấy đứa con trong bụng. Thế nhưng, vì bị thương quá nặng, cả hai mẹ con đều chết tức tưởi.

Sau cái chết của hai mẹ con, một bên là chồng và gia đình chồng chị ấy, một bên là bệnh viện cứ đổ qua đổ lại trách nhiệm cho nhau. Phía lão chồng kêu là họ hoàn toàn không có chuyện không đồng ý mổ, tất cả là do bệnh viện sắp đặt. Phía bệnh viện lại bảo đã chỉ định mổ mà người nhà một mực không chịu.

Em đọc tin mà lạnh cả người. Làm gì có chuyện sản phụ đau đớn, đòi mổ, gia đình cũng yêu cầu mà bệnh viện lại không đồng ý mổ được. Hơn nữa lại có cả giấy xác nhận của gia đình sản phụ đòi để đẻ thường, chấp nhận rủi ro nữa mà. Chắc chắn chỉ có thể là do gia đình nạn nhân mà thôi.

Quan niệm chửa đẻ là chuyện bình thường?

Em thấy nhiều người cứ có quan niệm chửa đẻ là chuyện bình thường của đàn bà, đau thế nào cũng mặc kệ. Bảo rồi sẽ qua. Hồi xưa mẹ mầy cũng thế, đến lúc đẻ còn đi làm mà có sao đâu. Thành ra ít khi quan tâm đến người phụ nữ đau đớn thế nào, có gặp nguy hiểm gì không. Ai cũng chỉ chăm chăm lo cho đứa con mà thôi.

Trường hợp mẹ này, em nghĩ chắc là do gia đình sợ mổ đẻ tốn nhiều tiền hơn, với lại mổ đẻ con sau này ốm yếu, dễ bệnh vặt hơn, mẹ thì lâu bình phục lâu đi làm lại được… nên họ cố tình bắt mẹ ấy phải chịu đau để đẻ thường. Chứ làm gì có vụ bệnh viện bắt họ làm vậy. Nếu thực tâm họ muốn tốt cho vợ, cho con dâu, ngay khi bệnh viện làm sai, họ có thể làm ầm ĩ lên để tạo áp lực bắt bác sĩ mổ gấp hoặc chuyển viện khác liền. Đúng không các mẹ?

Quả thực, đàn ông phần lớn ai cũng hời hợt cả, bản tính đã vậy rồi, nếu có lo chỉ là lo cho đứa con trong bụng, còn vợ á, mặc kệ, mồm miệng lúc nào cũng oang oang: “Sinh đẻ là chuyện của đàn bà sao em cứ la lên thế, anh mà đẻ được thì anh cũng đẻ rồi, ai kiếm tiền nuôi hai mẹ con em? Sao cứ so bì?”. Đúng là nghe xong chỉ muốn điên tiết lộn mề!

Đây các chị ơi, em có copy và chụp hình lại nguyên văn tin tức về sản phụ nhảy lầu tử vong ra đây cho các mẹ tiện theo dõi này. Tin này do chị có nick F.B tên Thanh Thảo Nguyễn đăng á. Hơi dài nhưng các mẹ chịu khó đọc hết nha, đọc từ đầu đến cuối luôn, chắc chắn sẽ không hối hận đâu. Nhớ đưa cho chồng các chị xem luôn nha. Cho mấy ổng sáng mắt ra bớt.

Những ngày này, Trung Quốc đang xôn xao vụ việc một sản phụ nhảy lầu tự sát khi đã cận kề giây phút lên bàn sinh.

Nói về nguyên nhân nhảy lầu, bệnh viện và người nhà mỗi người giải thích theo một kiểu.

Bệnh viện giải thích là, do sản phụ quá đau đớn không thể chịu được, hai lần cầu xin gia đình cho phép mổ, thậm chí còn quỳ xuống cầu xin. Bác sĩ chính cũng đề nghị gia đình tiến hành mổ nhưng đều bị gia đình cự tuyệt.

Chồng của sản phụ kí vào giấy cam kết với bệnh viện như sau: ” Đã nắm rõ tình hình, yêu cầu sinh thường, có thể truyền thuốc kích thích cổ tử cung mở, chấp nhận trường hợp ngoài ý muốn.”

Chấp nhận trường hợp ngoài ý muốn, và tình huống ngoài ý muốn lớn nhất đã xảy ra…

Sản phụ trèo qua cửa sổ, lao mình từ tầng 5 xuống đất, cấp cứu nhưng đã quá muộn.

Bên phía gia đình nói, họ không hề có chuyện không đồng ý mổ, tất cả đều là do trách nhiệm của bệnh viện. Sự việc này trước mắt vẫn đang tranh chấp, chưa được giải quyết.

Tin tức này được mẹ Thanh Thảo Nguyễn chia sẻ lại trên F.B được cộng đồng mạng hết sức quan tâm (Ảnh chụp từ F.B) Tôi chỉ muốn nói một phán đoán giản đơn nhất của mình: Trong cuộc sống, có thể đem đến cho bản thân chúng ta những tổn thương chí mạng, thực ra không phải người ngoài mà đa phần đều là những người thân cận nhất.

Và thực sự có thể bức chết một người phụ nữ, so sánh với sự thất vọng đối với bệnh viện, càng có khả năng là sự tuyệt vọng đối với chồng.

Nếu như là vấn đề của bệnh viện, sản phụ hoàn toàn có thể nói với gia đình, tìm lãnh đạo bệnh viện hoặc đổi bệnh viện.

Bình thường khi có một chút hi vọng, một chút tình người tồn tại, người phụ nữ đều sẽ không lựa chọn một cách tàn nhẫn như vậy, đem theo đứa con còn chưa chào đời tìm đến cái chết.

Đa số những lí do dẫn đến tự sát, đều là do đột nhiên phát hiện ra bản thân không còn chút quan hệ gì với thế giới này.

Người phụ nữ ấy nhảy lầu, khả năng lớn là do sự tuyệt vọng cực đoan và đau lòng, bởi vì không có ai thấu hiểu, không có một ai giúp cô ấy chống lưng.

Sinh con, là thời khắc mà người phụ nữ yếu đuối nhất trong cuộc đời. Đáng tiếc là rất nhiều người đàn ông lại không ý thức được.

Trước tiên, về mặt sinh lí, người phụ nữ phải trải qua một cơn đau thập tử nhất sinh.

Tôi đã từng hỏi rất nhiều người phụ nữ trải qua sinh nở, họ đều nói, sinh thường đau đến cỡ nào, đau cỡ bác sĩ dùng dao rạch tầng sinh môn mà không dùng đến thuốc tê bởi vì những cơn đau khi sinh đã vượt qua nỗi đau đớn cắt da cắt thịt kia rồi.

Còn sinh mổ đau đến cỡ nào?

Còn sinh mổ đau đến cỡ nào? Bạn bước ra từ phòng mổ, trên bụng có một vết sẹo dài đến mười mấy phân, khi hết thuốc tê chỉ cần hơi cử động đã đau buốt ruột gan. Đi vệ sinh hai chân đều không ngừng run rẩy, đi tiểu được một nửa phải dừng lại một lát, hít thở sâu mới có thể đi tiếp.

Tiếp đến về mặt tâm lí, phụ nữ cũng phải trải qua nỗi sợ hãi hết sức ghê gớm.

Nằm trên bàn mổ, đèn bật sáng, được tiêm một liều thuốc tê nửa thân dưới, sản phụ hoàn toàn có ý thức, mắt mở đăm đăm cảm nhận được bác sĩ dùng dao, rạch từng lớp từng lớp da bụng, rạch tử cung để đưa đứa bé ra ngoài. Giống như một linh kiện điện tử bị tháo ra, sau đó lại được ráp lại.

Lúc này, cái phụ nữ cần chính là sự nhẫn nại, dịu dàng vô điều kiện của chồng bên cạnh, hiểu được sự đau đớn và cô đơn của vợ khi vượt cạn.

Thế nhưng có những người chồng lại không làm được.

Đến hai bệnh viện sản nổi tiếng ở thủ đô, chúng tôi đứng ở ngoài cửa phòng sinh, quan sát xem khi người vợ đang đau đớn sinh con thì các ông chồng đang làm gì.

Thì ra những tình tiết như ngôn tình trên phim đều là bịa đặt. Trong phim, khi sản phụ ở trong phòng sinh, người chồng ở bên ngoài vô cùng nóng ruột, vò đầu bứt tai, đi qua đi lại, thi thoảng lại ngóng qua tấm cửa kính nhìn vào phòng sinh. Chỉ cần có một chút động tĩnh là lập tức xông lên hỏi y tá, vợ tôi thế nào rồi, cô ấy có làm sao không?

Hiện thực hoá ra phũ phàng hơn rất nhiều, hành động nôn nóng đó không phải của chồng mà là của bố mẹ sản phụ. Họ một giây cũng không ngồi yên, đứng trước cửa phòng sinh, căng thẳng chờ đợi.

Còn đại đa số các ông chồng, đều ngồi trên ghế, căng thẳng ….. chơi game. Có người ngồi trên ghế chơi điện thoại, có người còn trực tiếp đứng trước cửa thang máy, đơn giản vì ở đó có ổ cắm sạc điện thoại.

Tôi nhìn thấy một anh chàng béo đứng trước phòng chờ sinh gọi điện thoại cho vợ.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu.

Anh ta nói:

” Alo,

Em nằm ở giường nào, giường số 12 hả?

Em mau hỏi bác sĩ xem anh và mẹ đợi em ở trước phòng sinh hay là về nhà đợi?

Dù sao cũng chẳng biết em khi nào mới sinh, cả nhà lại không được vào.

Anh đưa mẹ xuống lầu đi ăn cơm, có chuyện gì em nhờ y tá đi. Lát có gì gọi cho anh”.

Điện thoại còn chưa cúp, đã thấy anh ta và mẹ gấp rút lao đến trước cửa thang máy, kịp thời chen vào cánh cửa thang máy còn chưa kịp đóng lại. Tôi chưa từng gặp một người béo nào lại chạy nhanh như thế.

Tỉ mỉ quan sát, tôi phát hiện ra khi ngồi đợi sinh, trang bị của người nhà cũng không giống nhau.

Đàn ông đợi vợ, vật tuỳ thân gồm có: điện thoại, ví tiền, thuốc lá, nước, sạc dự phòng…

Còn mẹ đợi con gái sinh, vật đem theo lại là quần áo, khăn, đồ ăn, canh nóng, nước sôi…

Chúng tôi còn nhìn thấy một màn, khi người mẹ còn nằm trong phòng mổ, đứa trẻ được đưa ra ngoài trước.

Chồng và mẹ chồng lập tức vui mừng lao đến, đem theo điện thoại quay phim, chụp ảnh cả một đoạn hành lang,

âu yếm gọi con:” Con yêu, nhìn bố, cười một cái nào…”

Chụp ảnh cả nửa ngày mới nghĩ ra, hình như quên mất chuyện gì đó. Lúc này mới hỏi:” Thế vợ tôi đâu rồi?”

Khi phỏng vấn một bác sĩ nổi tiếng của bệnh viện sản, cô ấy nói có một chuyện làm cô ấy có ấn tượng rất sâu, vào mùa đông, đúng ca trực của cô ấy, có một người phụ nữ vừa sinh xong. Chồng và gia đình chồng lập tức chạy đi chụp ảnh đứa bé, còn hỏi mật mã wifi để đăng lên mạng xã hội.

Sản phụ một mình nằm trên chiếc giường trong phòng hồi sức. Lúc ấy trời rất lạnh, người phụ nữ đó không ngừng run rẩy.

Bố của sản phụ lập tức cởi áo ngoài ra đắp cho cô ấy. Người ông ấy rất gầy, bên trong mặc độc một chiếc áo cộc tay.

Còn người chồng, vừa cao vừa to, mặc áo len áo khoác lại không hề nghĩ đến chuyện nên làm chút gì đó cho vợ mình.

Thực sự, một người đàn ông yêu hay không yêu bạn, chỉ có đến khoa sản mới biết.

Khoa sản là nơi có thể nhìn ra được thứ tự quan trọng nhất trong lòng người đàn ông.

Rốt cuộc là vợ quan trọng hay con quan trọng?

Một bác sĩ nói, cô ấy làm việc đã 10 năm, đỡ đẻ cho khoảng trên 1000 đứa trẻ. Chỉ có một người đàn ông, trong quá trình chờ sinh rớt nước mắt nhờ cô ấy, bác sĩ, làm ơn giúp vợ tôi đỡ đau đớn đi một chút có được không?

Có rất nhiều người chồng, rất nhiều bà mẹ chồng, điều họ quan tâm nhất chỉ là trong quá trình sinh, làm thế nào mới tốt cho đứa trẻ.

Ví dụ như có những người nghe nói tiêm thuốc giảm đau không tốt cho đứa trẻ, thế là họ hỏi bác sĩ, không tiêm có được không?

Giữa vợ và con, có những người chồng sẽ chọn con?

Vậy rốt cuộc vợ và tiền cái nào quan trọng?

Có người sẽ chọn tiền.

Ví dụ như nghe bác sĩ nói, tiêm thuốc gây tê màng cứng là chi phí phát sinh, không nằm trong diện bảo hiểm, nghe xong giá tiền, có người sẽ ngập ngừng hỏi vợ, em có chịu đau được không?

Hoặc ví dụ, sinh mổ đắt hơn sinh thường, có người chồng sẽ nói, em cố một chút, chúng ta không mất tiền oan.

Đối với họ, cảm giác của vợ, sự đau đớn của vợ đều không đáng giá.

Vậy rốt cuộc vợ quan trọng hay mẹ họ quan trọng hơn?

Trường hợp khoa sản thường gặp nhất là có lúc, người vợ đau quá muốn sinh mổ, người chồng vốn đã mềm lòng chuẩn bị kí cam kết. Kết quả mẹ chồng nói, vẫn là sinh thường tốt cho đứa trẻ, hơn nữa trong vòng hai năm có thể sinh tiếp, cố đẻ thường đi.

Chồng lập tức liền buông giáp đầu hàng, nghe lời mẹ, điều này làm người vợ vô cùng tuyệt vọng.

Có lúc người vợ đau vô cùng, không chịu được rên la to tiếng, chồng vốn dĩ cũng rất thương xót vợ.

Kết quả mẹ chồng bên cạnh nói, đau đến thế hay sao, mẹ ngày xưa vừa sinh đã lập tức ra đồng, con gái bây giờ tiểu thư quá.

Chồng lập tức nói theo, cũng phải, đàn bà ai cũng phải đẻ, có phải mình em biết đẻ đâu. Những lời này tính sát thương còn hơn cả bị trúng một đao.

Suy cho cùng, đàn ông làm như vậy, khiến phụ nữ buồn là vì họ không hề xem vợ là người thân yêu nhất, thậm chí còn không xem vợ là người một nhà.

Em xem anh là chồng, anh lại chỉ xem em là máy đẻ. Và máy đẻ thì không biết đau.

Khi mới kết hôn, đàn ông ai cũng thề non hẹn biển, bất kể ốm đau hay khoẻ mạnh, giàu có hay nghèo khó, đều sẽ vĩnh viễn yêu, tôn trọng, bảo vệ cô ấy suốt đời… Mấy lời này trong thời khắc vợ sinh con, rất nhiều người dường như đã quên sạch sẽ.

Chỉ có lúc sinh con, phụ nữ mới có thể nhìn ra được con người thật của chồng mình.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu.

Và giá như người đàn ông nào cũng nếm thử nỗi đau đớn của vợ, có lẽ sẽ không còn những người mẹ trầm cảm, những cái chết đau đớn như vậy nữa.

Cảm ơn bạn đã đọc hết bài viết khá dài này. Nếu thấy ý nghĩa, hãy chia sẻ cho nhiều người được xem nhé!

Theo Eva

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here